Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Thầy giáo Đỗ Mạnh Hà)
  • (Thầy giáo Ngô Văn Chinh)

Điều tra ý kiến

Chào mừng bạn ghé thăm trang Web của trường THCS Tô Hoàng, bạn là ai:
Giáo viên của trường TH
Giáo viên trường khác
Học sinh của trường TH
Học sinh trường khác
Khách ghé thăm

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Trường THCS Tô Hoàng - Hà Nội.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết > Bài viết của học sinh >

    Chúng ta là một gia đình phải không???

       Hôm qua mẹ tôi đi họp phụ huynh. Tôi háo hức lắm vì lần này 2 lớp chọn của khối sẽ được gộp lại thành một lớp tạo nguồn chất lượng cao gì đó.

       Nhưng kết quả đúng là không như mong muốn. Tất cả h/s tiên tiến đều bị loại và chia đều vào các lớp khác. Chỉ nhặt những h/s giỏi của 2 lớp thôi.

       Nghe tin này, tôi hụt hẫng, bao nhiêu bạn bè thân thiết của tôi phải đi ư? Tôi không tin được nữa! Có xem phim thì tôi cũng không bao giờ nghĩ mình có ngày này. OMG..

       Tôi sẽ rất nhớ, rất nhớ 6A - một cái lớp quậy phá sao mà thân thương thế! Nhớ Ba lùn, Duy béo, Việt ba ngơ, nhớ cả những " đứa" mà suốt nagỳ ngồi chọc ghẹo tôi nữa,...

       Tôi sẽ nhớ mãi, nhớ mãi cái phòng 32 đầy kỉ niệm ấy, nhớ cô cn luôn2 là người chia sẻ cùng chúng tôi những câu chuyện từ vui cho tới buồn. Nhớ những buổi tan học sớm cùng nhau đi công viên nước. Rồi những ngày sinh hoạt dưới cờ tất bật chuẩn bị,...

       Tất cả bây h đã qua hết rồi. h chả còn lại gì nữa. Dù chỉ là một tấm ảnh kỉ niệm. Cuối năm, chúng tôi dự định chụp một tấm ảnh lớp nhưg nghĩ ntnào lại để thêm mấy năm nữa mới chụp :((. H thấy đó quả là một sai lầm lớn.

       Chúng tôi sẽ phải xa cô cn, h sẽ không còn được nữa cái thời sáng sáng lại đạp xe tới nhà cô học, cùng nhau ngồi ăn những miếng dưa chuột mát lạnh do chính tay cô trồng, không được ngắm vườn rau nhà cô mỗi khi học xong sớm,...

       Rồi nếu không được nghe cô giảng dạy mỗi ngày, liệu chúng tôi có tiến bộ được như năm học vừa qua? Tôi cũng không chắc nữa. Tâm trạng ai nấy lúc này có lẽ sẽ rất buồn và ảm đạm.

       Lê bước trên con đường đầy sỏi đá gồ ghề, sao lòng tôi nặng trĩu, buồn, hụt hẫng, thất vọng, muốn khóc nhưng sap chẳng khóc được. Có lẽ tôi đã cạn nước mắt vì cái tập thể này?

       Những lúc bạn bè giận nhau, hờn dỗi, những lúc cãi vã rồi chửi nhau đến nhức đầu. Những lúc hạnh phúc, vui mừng khôn xiết và và những khi đâu đớn gì đấy,...Tôi đã khóc, khóc rất nhiều để rồi tự nhủ không bao giờ khóc nữa...

       Nhưng điều đó có hơi quá khó so với một đưá gọi là "tâm hồn nhạy cảm" nhưu tôi? Chúng nó vẫn thường bảo:" Con B thui hơi tí là khóc, ngày nào nó cũng khóc, không khóc nó đ' chịu đk hay dao yk'?"

       Tôi chỉ cười trừ (hoặc lao vào cho mấy quả jk` đấy, k nhớ, còn tuỳ người) và ngồi suy nghĩ, tôi khóc nhiều ư? Nhưng tôi khóc vì ai chứ, hãy nghĩ xem? Là vì chính family của chúng ta đấy, tôi khóc vì cái gia đình này quá mất đoàn kết,...

       Còn nhớ cái lần trg tiết Côg Nghệ, học khâu khâu vá vá cái jk` đấy, thằng Nghiêm Duy mượn cái kéo, nhưng tại săp hết h nên 2 đứa cứ giằng nhau, chẳng may nó bấm 1 phát, đi luôn cả miếng thịt! Cú vãi kứt.

       Trông thế thôi nhưng nó cũng có tình người phết, chạy hộc tốc xuống phòng y tế định mang bông băng thuốc đỏ lên chứ! Chuối qá! Kết qả là phải thay 2 cái ê- gâu nhưg vẫn không cầm đk máu nên phải băng thành cả cục to đùng! Hix!

       Nhớ luôn cả cái lần thằng đy~ Thạch cầm cà quả ớt ném vào mắt mình chứ! VKL! Đm thằng này chứ, nhưng nhờ có những kỉ niệm đó mà mình lại càng thêm yêu 6A :x

       Nhưng giờ thì phải làm sao đây, cứ ngồi như vậy sao? Nhưng cũng biết làm ntnào bh đây! Ước sao thời gian quay trở vè dù chỉ... nửa lần thôi cũng đk, chúng ta sẽ khắc ghi lại từng khoảnh khắc đáng nhớ của 6A :((

       Mấy hôm nay, ngồi lì trg nhà mãi, gấp, gấp hoài gấp mãi, thức cả đêm để gấp sao cho đủ 1000 con hạc để thực hiện đk điều ước ấy. Như vậy có hơi... ngu qá không? Kệ thôi, chỉ mong rằng lớp chúng ta mãi đk như xưa, mãi là như thế,... 6A ạ!!! :x:x:x:x :((

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Phương Thảo B @ 15:43 13/07/2011
    Số lượt xem: 2280
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    mọng mãi đk như vậy! Haiz...

     

    Avatar
    Tôi cũg buồn như kậu vậy, Thảo B ạk, nhưg chỉ có 1 điều là tôi ko giỏi văn để diễn đạt hết những cảm xúc trog lòg đc như cậu..
    Avatar
    sao lại khách sáo thế. Tớ nghĩ sao viết vậy thôi, giỏi giang cái gì đâu. Đag sợ môn văn chết đây nè :(( Nhưg đúg là buồn thật :(( :((
    Avatar
    Tôi ko khách sáo đâu màk... Mà kậu nghĩ đc như vậy là qá giỏi rồi còn j đâu mà. Nói thật mà :)) Mà kậu định vào lớp nào thế??
    Avatar

    vẫn là lớp mình thôi, còn lớp nào đk nữa

     

    Avatar
    Thế thì tốt qá rồi còn j`. May lớp mình tầm 20 đứa đc vào, vui thế nhưg còn nhữg đứa khác thì thế nào nhỉ???
    Avatar

    uk`, cũng buồn thật nhỉ

     

    Avatar

    Ừkm...

     
    Gửi ý kiến